Đồng ruộng thắm sắc hoa bờ ấy. Thong dong, chớ vội quay bước về…

Thị Quân Thủ – Chương 22 (PN)

Thị Quân Thủ

Edit: Fox

Beta: Tiểu Lộc Lộc

22. PN :Vãng sự ( năm )

 

Sợ Cung Kha Nhi lo lắng cho sự an toàn của Chiếu Dịch, Độc Bách Thảo khó có được đề bút viết cho nàng một phong thư, báo rằng Chiếu Dịch ở nơi này của hắn không cần quan tâm.

 

Ba ngày sau độc trên người Chiếu Dịch đã giải trừ, Độc Bách Thảo mới bắt đầu đặc huấn Chiếu Dịch—— dưỡng thành dược nhân.

 

Chiếu Dịch mỗi ngày bị Độc Bách Thảo dùng lượng lớn nước dược, làm từ dược thảo sấy khô tạo thành hương vị vô cùng tanh ngâm toàn thân, mỗi ngày ngâm một canh giờ, sau đó mỗi bữa ăn hàng ngày đều thêm vào đủ loại độc trùng độc thảo đặc biệt trong Hỏa Long Cốc nhằm huấn luyện tính kháng độc, mới đầu Chiếu Dịch cũng không thích ứng, mỗi ngày sống bằng một năm đau đớn đến không nói nổi, chính là như thế kiên trì hơn tháng cũng không còn lạ gì, theo thói quen dần dần thành tự nhiên.

 

Vốn bồi dưỡng một dược nhân cần ít nhất ba năm đến năm năm, từ đó về sau còn phải dùng dược không được gián đoạn, thế nhưng Độc Bách Thảo vì trong thời gian hữu hạn đạt tới hiệu quả tốt nhất, hắn đem các loại dược liệu quý báu, độc thảo hiếm thấy chính mình cất chứa tích góp từng tí một  nhiều năm, đều dùng trên người Chiếu Dịch, bởi vậy mới dám đem thời gian dài dưỡng thành dược nhân trở thành hai tháng ngắn ngủn.

 

Hai tháng này hắn xem như hao hết tâm lực, đợi cho đêm đó đại công cáo thành, hắn gọi Chiếu Dịch đến, báo cho y, rằng thân thể y hiện tại đã là bách độc bất xâm, nhưng nếu không tiếp tục dùng dược cũng chỉ có thể duy trì một năm rưỡi, nửa năm này cũng đủ cho y ở trong Hỏa Long Cốc qua lại tự nhiên.

 

Chiếu Dịch vừa nghe lập tức quỳ xuống cấp Độc Bách Thảo dập đầu ba cái đông đông đông, y thập phần rõ ràng nam nhân vì y mà hao hết dược phẩm trân quý , hao tổn tâm huyết dù một chút cũng không thể so với chỗ dược phẩm không phải ít đó, biết Độc Bách Thảo không thích người khác dông dài, y không thường xuyên nói lời cảm tạ chính là không chút do dự quỳ xuống cho hắn ba cái dập đầu.

 

Độc Bách Thảo vui cười trêu chọc chính mình, vị hoàng tử này vì hắn quỳ xuống , nếu làm cho người trong thiên hạ biết, hắn chắc sẽ bị chụp mũ đại nghịch bất đạo, chính là tính cách bất kham của Độc Bách Thảo như thế nào để ý chuyện đó, Chiếu Dịch đi vào nơi này cũng bắt buộc phải quên đi thân phận của mình, ở trước mặt Độc Bách Thảo cùng Tiêu Dao Tử, y chẳng qua chỉ là vãn bối hậu sinh cầu học.

 

Độc Bách Thảo nâng dậy Chiếu Dịch, nói hắn mặc dù ở Hỏa Long Cốc qua lại tự nhiên, không sợ độc vật, nhưng trong Hỏa Long cốc vẫn là không ít dã thú to lớn, để khiến cho thứ nguy hiểm gì đó kia không tiếp cận, Độc Bách Thảo không chút keo kiệt xuất ra thần dược chữa thương “nấm Hỏa long”  trân quý nhiều năm .

 

“Mang theo đồ vật này trên người, hương vị nó tản mát ra khiến cho trong phạm vi năm thước không có bất cứ thứ gì dám lại gần người, ngươi có thể yên tâm mạnh dạn tìm kiếm hỏa phượng, nhưng ta muốn ngươi nhớ kỹ điểm phi thường mấu chốt, trên người mang theo nấm Hỏa Long, thì không thể tiếp cận quá mức gần chim Hỏa Phượng, Hỏa Phượng này đối hương vị nấm Hỏa Long phi thường mẫn cảm, sau khi ngửi được sẽ đặc biệt nhạy bén, có thể sẽ mặc kệ ngươi, nhưng càng có thể sẽ tập kích ngươi! Cho nên ngươi phải nhớ kỹ, chỉ cần vẫn cầm nó vạn phần không thể dễ dàng tiếp cận chim Hỏa Phượng, vào ngày Hỏa Phượng chưa sinh trứng Hỏa Phượng thì quan sát từ xa như vậy đủ rồi.”

 

Lo lắng Chiếu Dịch xảy ra tình trạng gì, Độc Bách Thảo lần nữa nhắc nhở Chiếu Dịch nhớ kỹ đặc tính của nấm Hỏa Long, Chiếu Dịch cầm nấm Hỏa Long cũng đã hoàn toàn phơi khô mơ hồ có hình dạng cây nấm này, nó lớn lên rất giống linh chi, chính là màu sắc cũng đỏ rực như lửa, tựa như đã từng ngâm qua tiên huyết.

 

“Còn có, nếu vạn nhất. . . . . . Ngươi vẫn gặp phải cái gì nguy hiểm mãnh thú hoặc là Hỏa Phượng công kích, bị trọng thương, nhớ kỹ lấy ra nấm Hỏa Long này giữ mệnh, trực tiếp cắn nuốt có thể bảo vệ ngươi một mạng đợi cứu viện của ta.” Xoa xoa đầu nhỏ của Chiếu Dịch, Độc Bách Thảo quả thực cái gì cũng đều thay hắn nghĩ tới.

 

Cảm kích ngẩng đầu nhìn nam nhân, Chiếu Dịch cắn cắn môi, cuối cùng vẫn là nói “Đa tạ Độc tiên sinh!”

 

Sau khi hết thảy chuẩn bị thỏa đáng, Chiếu Dịch thu hảo nấm Hỏa Long liền xuất phát, y cũng không biết vị trí của chim Hỏa Phượng, cho nên ở trong cốc tìm hơn phân nửa tháng mới lần đầu tiên thấy được thần điểu trong truyền thuyết.

 

Tránh sau một khối cự nham đỏ rực, y lộ ra cái đầu nhỏ vạn phần ngạc nhiên nhìn thấy rất xa trên vách đá kia, chim điểu thật lớn, y còn chưa thấy qua điểu nào lớn giống như Hỏa Phượng này, cho dù ở cự ly xa để theo dõi, nhưng cũng có thể đại khái nhìn ra Hỏa Phượng kia hình thể cường tráng.

 

Nó một thân vũ mao hỏa hồng lấp lánh tỏa sáng, diễm lệ vô cùng, lộng lẫy tựa như một ngọn hỏa diễm rừng rực bùng cháy, tràn ngập sức sống cùng toát ra vẻ nguy hiểm khó lường.

 

Hỏa phượng hoàng, bình thường dưới tình hình nào cũng đều thành đôi tồn tại, một trống một mái, giống đực là phượng, giống cái là hoàng, hình thể lớn nhỏ cơ bản không sai lệch quá nhiều, nhưng ngoại hình đã có khác biệt không nhỏ.

 

Phượng có cánh chim cường tráng đầy đặn, đuôi dài diễm lệ, màu sắc  trên người so với con hoàng càng lộng lẫy huyễn lệ hơn, thậm chí so với giống cái đẹp càng thêm đẹp, song tính cách cũng càng thêm bạo liễm (hung bạo nóng nảy), cùng với vua bách điểu ôn hòa mọi người đoán trong truyền thuyết dân gian có sai biệt rất lớn.

 

Chiếu Dịch tìm được tổ Hỏa Phượng rồi, đối với chuyện trộm trứng cuối cùng là cũng có chút tiền đề, y chặt chẽ nhớ kỹ Độc Bách Thảo nhắc nhở, chỉ tiếp cận Hỏa Phượng từ xa, dưới sự che chắn của tảng đá lớn tinh tế quan sát  Hỏa Phượng hơn tháng, đem nghiên cứu tập tính Hỏa Phượng đến thấu triệt.

 

Bao gồm cả việc chúng kiếm thức ăn như thế nào, khi nào thì ngủ khi nào thì tỉnh, đến nơi nào hoạt động, phạm vi lớn ra sao, vân vân…. y tỉ mỉ đem hết thảy tập tính của Hỏa Phượng tuyên khắc trong đầu, không biết khi nào có thể sử dụng, nhưng y biết rõ chỉ có biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.

 

Như thế một tháng qua đi, thời kỳ Hỏa Phượng giao phối tới gần, con hoàng không hề ra ngoài săn đồ ăn, mà là oa ở giữa tổ đợi con phượng uy ăn, ăn xong phượng lưu lại tổ cùng hoàng chạm tai, chạm tóc vào nhau, triền miên vạn phần.

 

Tiểu Chiếu Dịch thấy qua một màn giao phối này, tuy rằng tuổi còn rất nhỏ, y càng không biết cái gì gọi là tư vị tình dục, lại đối với tình hình hiện tại có thể biết vài phần, này hai thần điểu như keo như sơn oa ở trong tổ mỗi ngày không phân biệt ngày đêm giao hoan.

 

Kia tiếng phượng minh sắc bén tượng trưng cho vui thích vang vọng bên tai Chiếu Dịch ước chừng ba ngày, cũng làm cho y mặt đỏ  hồi lâu.

 

Kỳ giao phối ngắn ngủi đã qua, con hoàng vì có thai trứng hỏa phượng hoàn toàn oa trong ổ.

 

Trước khi tiến vào Hỏa Long Cốc, Chiếu Dịch nghe Cung Kha Nhi nói qua, thời kỳ Phượng Hoàng giao phối chỉ ngắn ngủn ba ngày, nhưng mang thai trứng hỏa phượng lại phải hơn ba tháng, trước khi đẻ trứng, phượng sẽ đi tới đi lui giữa Hỏa Long Cốc cùng Tiêu Dao Cốc, ở trong Tiêu Dao Cốc bên bờ Ngọc Diêu Trì có cây cổ thụ ngàn năm, hoàng xây tổ trên đó, thẳng đến trước khi sắp sinh một ngày, hoàng mới có thể bay khỏi Hỏa Long Cốc đi đến trên cổ thụ sinh hạ trứng hỏa phượng, sau đó là thời kỳ mười chín ngày ấp trứng.

 

Chiếu Dịch phải làm, chính là tranh thủ trong vòng mười ngày ngắn ngủi trước khi tiểu hỏa phượng nở trứng, nghĩ biện pháp cầm được trứng hỏa phượng.

 

Tại đây trong kỳ ba tháng dựng dục, Chiếu Dịch cũng không theo đuôi Hỏa Phượng đi tới đi lui giữa Tiêu Dao Cốc cùng Hỏa Long Cốc, để càng dễ tiếp cận Hỏa Phượng hơn, y đem nấm Hỏa Long trả lại cho Độc Bách Thảo, thậm chí vô sự học xong phương pháp bế tức để ẩn nấp thân mình nơi dã ngoại, hao hết khí lực leo lên cây cổ thụ ngàn năm trên bờ Ngọc Diêu Trì, khi Hỏa Phượng rời đi, nghiên cứu cách thức trộm trứng cùng cách đào thoát đường bộ sau khi lấy được trứng Hỏa Phượng.

 

Kỳ thật y vẫn phi thường hoài nghi y đến tột cùng có thể hay không đắc thủ, lấy quan sát của y mà xem, Hỏa Phượng này dị thường hung mãnh, trong Hỏa Long Cốc dã thú gì đó đều tuyệt không dám có ý định đánh nhau với nó, mỏ cứng rắn mà sắc bén, móng vuốt tựa như hai thanh cương trảo tráng kiện hữu lực, có thể dễ dàng mổ nát não cốt, xé rách thân thể con thú, hơn nữa nó không chỉ có lực công kích mang tính cực kỳ uy hiếp, còn có cơ trí tỉnh táo phi thường.

 

Chiếu Dịch từng chính mắt gặp qua Hỏa Phượng bắt giữ con mồi, nó đi săn kỹ xảo so với loài chim ưng sắc bén còn vi diệu hơn nhiều lần, hoặc là bất động như đá, lúc di chuyển lại nhanh như chớp làm cho con mồi căn bản không có thời gian đào thoát, y từng trơ mắt nhìn thấy nó đem một con mẫu lộc (hươu, nai cái) bất ngờ dồn đến vách đá, khiến mẫu lộc không còn chỗ để trốn phải nhảy xuống vách núi, lại bị nó bay nhanh xẹt qua, ở giữa không trung thoải mái chặn được.

 

Trước mặt sinh vật cơ trí cường đại này, có thể không để chúng nó phát hiện trộm lấy trứng phượng, có năng lực bình an đào thoát, Chiếu Dịch trong lòng kỳ thật một chút nắm chắc cũng không có, có khi y cũng hoài nghi chính mình đến tột cùng có thể làm được hay không.

 

Chính là mỗi khi y nghĩ đến hoàng cung nơi xa phụ hoàng bức thiết, cùng Phiền tướng quân đầy kì vọng chờ mong mình học thành nghệ, Tiếu tiên sinh đưa ra thí luyện nghiêm khắc như vậy, Độc tiên sinh cũng vì y hao phí hết dược phẩm quý trọng, y liền bức bách bản thân không được có loại suy nghĩ không tiền đồ này.

 

Y là người thừa kế huyết mạch hoàng tộc vĩ đại! Là con cháu dân tộc Đại Chiếu trác tuyệt! Y có trí tuệ cùng dũng cảm thường nhân sở không kịp, y cũng không sợ hãi khó khăn, y tin tưởng chỉ cần dựa vào sự cố gắng y sẽ có thể hoàn thành thí luyện thường nhân không thể hoàn thành này!

 

Như thế khích lệ bản thân, Chiếu Dịch liền lại có dũng khí thách thức chính mình.

 

Ba tháng sau, con hoàng bình an sinh hạ trứng Hỏa Phượng, trứng phượng to chừng một quả cầu lớn, Chiếu Dịch nấp trên cành cây to khỏe cách tổ Hỏa Phượng không xa quan sát tổ phượng, trên người một tầng thật dày lá cây ngụy trang.

 

Nơi này là vị trí y thăm dò hồi lâu tìm được, phi thường bí mật, cành lá cổ thụ ngàn năm nghiêm kín che chắn thân hình y, y lại có thể theo kẽ hở nhỏ hẹp nhìn trộm nhất cử nhất động bên trong tổ Hỏa Phượng. Y thậm chí chuẩn bị tốt bảy ngày lương khô cùng nước, dùng dây thừng đem chính mình buộc chặt ở trên cành cây, tính toán thời gian dài chờ đợi đi xuống, một khi có thời cơ thích hợp liền không chút do dự trộm đi trứng Hỏa Phượng.

 

Mà lộ tuyến để chạy thoát y cũng đã sớm thăm dò hảo, phía dưới cổ thụ ngàn năm có một huyệt động, dị thường sâu, bên trong có rất nhiều lối rẽ, có thông tới Hỏa Long Cốc, có thông tới đáy ao Ngọc Diêu Trì, còn có một cái thông ra trùng hợp ngay tại chỗ ở của Tiếu tiên sinh cách đó không xa, thông lộ này tuy rằng không rộng mở, không đủ để người trưởng thành vào, nhưng có thể cho Chiếu Dịch nho nhỏ tự do bò ra bò vào, chỗ chật hẹp cũng được y dùng thanh chùy thủ sắc bén Phiền Tử Kỳ lưu lại cho y để mở rộng .

 

Y cũng không biết thông lộ này là ai đả thông, có biết hay không dĩ nhiên không hề trọng yếu, đó là một biện pháp đào thoát chắc chắn không sai . Sau khi có kế hoạch đào thoát như vậy, Chiếu Dịch liền yên tâm lớn mật lưu tại trên cây.

 

Liên tiếp mấy ngày quan sát làm cho y rốt cục nắm giữ quy luật ngủ nghỉ của đôi Phượng Hoàng này, con phượng như trước đảm nhiệm trọng trách mỗi ngày săn mồi, trừ bỏ ban đêm về nghỉ ngơi, thường xuyên không ở trong tổ, mà con hoàng còn lại không phân biệt ngày đêm bảo vệ trứng Hỏa Phượng.

 

Nhưng con hoàng cũng không giống như ba tháng mang thai trứng phượng nấp vào trong tổ không nhúc nhích, bởi vì hỏa phượng ấp trứng đòi hỏi nhiệt độ ấp trứng cao hơn rất nhiều so với loài chim tầm thường, nhiệt độ cơ thể con hoàng không thể đạt tới, cho nên mỗi ngày nó sẽ dành thời gian hai khắc đi xung quanh, rời khỏi tổ, quay lại vách đá có nhiệt độ cao ở Hỏa Long Cốc hấp thu hỏa diệm sơn cực nóng, lại đi vòng trở về.

 

Mỗi ngày liền có khoảng một chút thời gian như vậy phượng hoàng không ở, Chiếu Dịch đắn đo thời gian rèn luyện tốc độ leo trèo của chính mình ở trên cây, địa điểm hoàn mỹ ẩn nấp thân hình cách tổ Hỏa Phượng không xa, liền cách một chạc cây, chính là leo lên thân cây lại bò tới tổ phượng, hai đoạn khoảng cách này thế nhưng cũng không gần, ở trên cây cao mấy chục thước, leo lên vốn cần kỹ xảo cao siêu cùng dũng khí dồi dào.

 

Như thế lặp lại sau khi luyện qua bốn năm lần, Chiếu Dịch rốt cục miễn cưỡng có thể trong một khắc đi đến tổ Hỏa Phượng, còn thừa một khắc, thì y phải ôm trứng hỏa phượng , dùng dây thừng chuẩn bị hảo trước đấy trượt xuống khỏi cây, trước khi con hoàng quay về tổ phát hiện trứng phượng mất trộm đối với y phát động công kích, kịp thời chui vào trong động cổ thụ. . . . . .

 

Kế hoạch cơ hồ không có vấn đề gì, Chiếu Dịch hết sức tiết kiệm, thế nhưng nước cùng lương thực mang theo bên người cũng đều đã hết sạch, y nhất định phải vào ngày hôm sau thời khắc con hoàng rời tổ mà động thủ.

Hết chương 22

 

( PN này dài dữ, cơ mà đúng là nên đọc nó trước khi vào phần Hạ bộ, sáng tỏ được khá nhiều thứ đấy chứ =]]~)

Advertisements

3 responses

  1. yunjae

    chờ đến lúc 2 người hảo hảo yêu nhau, ở bên nhau hạnh phúc lâu thật =.=

    11.08.2011 lúc 09:50

  2. muốn có 1 cặp phượng hoàng nuôi chơi ghê * mơ màng* hay 1 cái lông gắn lên mũ thui cũng đc rùi *cười cười*. Ta nhớ Kì ca quá a >.

    12.08.2011 lúc 22:51

    • ta cũng vậy a *gặm khăn*

      14.08.2011 lúc 02:56

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s