Đồng ruộng thắm sắc hoa bờ ấy. Thong dong, chớ vội quay bước về…

Thị Quân Thủ- Chương 21 (PN)

Thị Quân Thủ

Edit: Fox

Beta: Tiểu Lộc Lộc

21. PN: Vãng sự ( bốn )

 

“Tiểu đông tây ngươi là từ đâu liều lĩnh đến đây? Cũng dám một mình xông vào Hỏa Long Cốc tràn đầy độc vật này, nhìn phục sức trên người không tầm thường, như thế nào, chẳng lẽ là hài tử của phú quý nhân gia ngại mệnh quá dài?”

 

Ngay tại thời điểm Chiếu Dịch liều mạng tự hỏi biết làm sao giờ, bên cạnh một thanh âm không mấy thiện ý vang lên, mang theo tia trào phúng khinh thường cùng chán chường lười biếng.

 

Nghe thấy thanh âm xa lạ, Chiếu Dịch cố gắng mở đôi mắt sưng vù phi thường đau, quay đầu hướng nơi phát ra thanh âm nhìn lại, đã thấy một gã nam tử gầy gò mặc hắc y đang đưa lưng về phía hắn đảo dược, một đầu tóc đen như thác nước, lấy một mảnh vải màu đỏ tùy ý vén buộc lại.

 

Đợi hắn quay đầu lại, Chiếu Dịch không khỏi trừng lớn một đôi con ngươi, cái miệng nhỏ nhắn hơi hơi hé mở lộ ra một bộ dáng ngu ngốc buồn cười.

 

Namnhân thấy thế, một đôi yêu đồng lục sắc quả thực phải được gọi là yêu mỵ xẹt qua một mạt ý cười, bĩu môi lên tiếng cười nhạo, “Tiểu sắc quỷ, nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua người à.”

 

Một câu này làm cho Chiếu Dịch ngậm miệng lại, thấy y không còn lộ ra bộ dáng kinh diễm kia, hắc y nam tử lúc này mới bưng dược quán đi tới, đặt mông ngồi xuống bên cạnh y, lấy tay quệt một chút dược nê liền hướng trên người Chiếu Dịch bôi.

 

Cũng là lúc này tại đây, tiểu Chiếu Dịch mới phát hiện chính mình giờ phút này thế nhưng lại giống như tân sinh nhi (đứa bé mới sinh) toàn thân mình nhẵn trơn nằm trên một thạch nhai đơn giản có trải cỏ, trên người đã muốn bị bôi đầy một thân dược nê mặc lục sắc.

 

Tuy rằng Chiếu Dịch có chút không rõ ràng lắm tình huống, nhưng như vậy lõa thể phơi bày trước mặt đối phương, chung quy vẫn cảm thấy được có chút ngượng ngùng, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời trở nên đỏ bừng.

 

Y chưa từng gặp qua người nào đẹp như vậy, tóc đen nhánh như vẩy mực, làn da trắng nõn quả thực tựa cẩm thạch thượng hạng, nõn nà dường như sáng trong, ngũ quan tinh xảo nhẵn mịn, một đôi yêu đồng lục sắc thật hảo giống như lục bảo thạch hiếm có, so với ngọc bích mã não càng tinh khiết càng đẹp hơn.

 

Dù sao cũng phải nói đến người này cho y cảm giác tựa như một dạ tinh linh – yêu linh đến từ trong ám dạ kia.

 

Liền ngay cả hậu cung phi tần của phụ hoàng cũng không bì kịp một nửa sắc đẹp của người trước mắt này, có thể cùng hắn so sánh, kia trong đầu Chiếu Dịch cũng chỉ có mẫu phi xinh đẹp của mình, nhưng mẫu phi vẻ đẹp thanh nhã, người này thế nhưng là vẻ đẹp có chút kinh tâm.

 

“Hắc, tiểu tử ngươi mặt đỏ cái gì? Nhỏ như vậy đã biết e lệ? Trong đầu ngươi đều đang chứa cái gì?”Namtử một bên cấp Chiếu Dịch thượng dược, một bên tà cười trêu chọc nhân nhi nho nhỏ này, đã thấy tiểu thiếu niên trên mặt huyết sắc càng hồng.

 

Ngay tại thời điểm hắn cân nhắc xem có nên đem dược thảo bôi lên khuôn mặt đang bị làm cho nướng chín của tiểu tử kia hay không, Chiếu Dịch mở miệng : “Xin hỏi. . . . . . Trước đấy. . . . . . Ách?”

 

Mới vừa nói ra hai từ Chiếu Dịch liền phát giác không thích hợp , không chỉ toàn thân căng ra đau xót lợi hại, mắt sưng đến phát hoảng, lưỡi thế nhưng cũng thực trướng đau, thậm chí ngay cả đọc nhấn từng chữ cũng không rõ ràng, y nhíu mi lại, vẻ mặt nghi hoặc nhìn nhìn đối phương, đã thấy nam tử lộ ra nụ cười mị làm tim y gia tốc đập.

 

“Giờ mới phát hiện? Này tiểu đông tây cũng quá trì độn, không cần cố gắng nói chuyện, ngươi hiện tại độc tố trong cơ thể chưa rút hết sạch, nói ta nghe cũng không hiểu. Thật sự là kì quái, Hỏa Long Cốc này hàng năm cũng không thấy một bóng người, những người phụ cận cũng đều biết độc cốc này hữu tiến vô xuất, tiểu tử ngươi là như thế nào chạy đến đỉnh Hỏa Phượng sơn này, hơn nữa Tiêu Dao Cốc còn có “xú băng khối” chết tiệt kia trông coi , ngươi một đứa nhỏ cũng có thể đến nơi bất năng xâm nhập này. . . . . . chẳng phải khó khăn lắm hay sao ——! ?

 

Không phải chứ? Cái khối băng chết tiệt kia! Sẽ không phải là sau lưng ta cùng Kha Nhi thâu sinh một hài tử mà không nói cho ta biết chứ! ?”

 

Càng nói càng kinh hãi, chính là khi ánh mắt nam tử chạm đến đôi con ngươi đang nhìn hắn khó nén nổi tò mò của Chiếu Dịch kia, hắn chốc lát liền phủ định suy đoán của chính mình, đứa nhỏ này thấy thế nào cũng mới bốn năm tuổi, hắn mới nửa năm không xuất cốc mà thôi, hiện có “hiệu suất” cũng không cao như vậy đi.

 

“Ngươi sao không nói?” Rốt cuộc vẫn là có chút nghi hoặc, nhưng sau khi nam tử hỏi ra lời này đột nhiên nhớ tới vừa rồi chính mình còn không cho hắn nói chuyện, nghĩ nghĩ niết một nhúm dược mỏng đưa tới bên miệng Chiếu Dịch.

 

“Ngậm thôi, đừng nuốt vào.” Một câu dặn dò như vậy, ngay cả Chiếu Dịch đang rất nghi hoặc, lại vẫn là hé miệng ngậm vào dược mạt đắng muốn chết kia.

 

Thấy Chiếu Dịch hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn giống như bánh bao nhăn lại , tà mị nam nhân ha hả cười, sủng nịch xoa xoa đầu nhỏ của Chiếu Dịch rồi bắt đầu bó thuốc cho y, một bên bôi một bên nhỏ giọng: “Coi như tiểu tử ngươi mạng lớn, Hỏa Long Cốc có ta độc tiên Độc Bách Thảo này ở đây, còn có thể bảo trụ cái mạng nhỏ của ngươi, minh hỏa lễ kia là vật chí độc, nhất trong Hỏa Long Cốc, độc tố của nó chuyên đi vào kinh mạch, chặt đứt cảm ứng thần kinh, trong chớp mắt lan khắp toàn thân, không đến nửa canh giờ hồn phi cửu trọng thiên (kiểu hồn bay phách tán, thăng 9 tầng mây ý), nếu không phải bản độc tiên y thuật rất cao, ngươi sẽ không minh không bạch mà kết thúc ngay tại đây, bất quá mệnh này là ta vì ngươi kéo trở lại, nhưng độc thũng trên người ngươi lại phải dùng nước thảo này bôi trong ba ngày mới có thể biến mất, một hồi chờ ngươi có thể nói được, thành thật nói cho ta ngươi cùng khối băng kia rốt cuộc có quan hệ gì!”

 

Nghe xong lời giải thích của nam tử, Chiếu Dịch lúc này mới xem như hiểu được chuyện đã phát sinh trên người mình, y nhìn người đã băng thuốc cho y, lại nhìn xem thân thể của mình, cuối cùng chú ý tới trong tay đang nắm chặt thành quyền tựa hồ cầm cái gì đấy.

 

Y thật cẩn thận nâng tay lên, mở ra ngón tay đồng dạng sưng không chịu nổi, bên trong bàn tay, rõ ràng là một thi thể tiểu bạch trùng.

 

Vừa thấy thứ này, chính nam tử đang băng thuốc bĩu môi cười, “Ở Hỏa Long Cốc, lòng hiếu kỳ của ngươi sẽ giết chết ngươi mấy trăm lần, thứ này chính là minh hỏa lễ, bình thường là trong suốt, trong cơ thể có chứa hồng ti chí độc tới tạng khí (cơ quan nội tạng), giống như ong mật thấy được nguy hiểm sẽ tiết ra khi đốt, khác nhau chính là một từ phía sau, một từ phía trước (ý là ong đốt bằng…mông, từ đằng sau, con này là đốt từ phía đầu), tiết xong hết cũng sẽ chết , thi thể liền biến thành màu trắng bệch như hiện tại.”

 

 

Vươn tay búng ra, đem thi thể tiểu trùng kia bắn bay, nam nhân tiếp tục chuyên tâm băng thuốc cho hắn, Chiếu Dịch trong mắt đã có chút đau xót, thứ đẹp như vậy thế nhưng lại có độc, mà y chỉ vì chính mình nhất thời cảm thấy hiếm lạ mà hại chết  nó.

 

Thấy Chiếu Dịch sắc mặt có chút không tốt, nam nhân như là nhìn thấu tâm tư của y, nói: “Hỏa Long Cốc nơi nơi đều là độc vật, càng là thứ gì đó xinh đẹp lại càng độc, càng không được chạm vào, ở trong đây những lời này chính là ngươi muốn bảo mệnh phải thực để ý.”

 

Cuối cùng một chút dược mạt dùng hết, nam nhân lại bưng dược quán đi đến một bên đảo dược, hai người một lớn một nhỏ tương đối trầm mặc, thẳng đến khi nam nhân nhìn thấy thời gian không sai biệt lắm, mới để cho Chiếu Dịch phun ra dược mạt, thử nói hai câu, Chiếu Dịch phát giác lưỡi thật đã bớt sưng lên, lúc này mới cung kính hướng Độc Bách Thảo nói lời cảm tạ.

 

Nam nhân khoát tay áo đối việc này không chút nào để ý, chính là thúc giục y nói chi tiết về mối quan hệ với Tiêu Dao Tử, Chiếu Dịch không muốn đối ân nhân cứu mạng có chút nào giấu diếm, nói chuyện tuy hơi bất tiện, nhưng là nói chậm rãi rõ ràng quá trình bái sư của y.

 

Độc Bách Thảo sau khi nghe xong Chiếu Dịch tự thuật hừ lạnh khinh thường, “Khối băng giảo hoạt này! Còn dám nói ta ác độc, muốn một búp bê ba tuổi đến độc cốc này tìm hỏa phượng, thâu trứng hỏa phượng, quả thực chính là ác độc cực kỳ!

 

Tạm thời không nói hỏa phượng này dã tính nan thuần (ngang bướng khó thuần phục), có bao nhiêu hung ác nhạy bén, chính là trong Hỏa Long Cốc, nơi chốn đều là độc thảo độc trùng mang kịch độc vô cùng, đừng nói một đứa nhỏ, chính là một người mang tuyệt thế võ công nếu muốn ở trong độc cốc bình an vô sự đi một vòng cũng là chuyện không có khả năng, hắn thế nhưng lại muốn ngươi tới hoàn thành loại thí luyện không có khả năng hoàn thành này, hắn chẳng qua chỉ không muốn thu đồ đệ! Uổng hắn tự xưng nghĩa hiệp, thế nhưng ngay cả ân nhân của Kha Nhi có việc cậy nhờ cũng xấu xa như vậy từ chối, nam nhân này quả thực, quả thực. . . . . .”

 

Giống như cũng không biết nên mắng người nọ cái gì cho tốt, Độc Bách Thảo hung hăng tổng kết một câu: “Kha Nhi lúc trước không nên gả cho loại người vô tình vô nghĩa này!”

 

Chiếu Dịch im lặng nghe nam nhân oán giận không nói một câu, thẳng đến khi hắn hầm hừ dừng lại, y mới nhân cơ hội hỏi: “Độc tiên sinh quen biết Tiếu tiên sinh?”

 

Từ việc nam nhân chửi ầm Tiêu Dao Tử, Chiếu Dịch có thể nhìn ra bọn họ hẳn là có quen biết.

 

“Quen biết? Ta phi, loại người như hắn, ta Độc Bách Thảo mới khinh thường mà kết bạn cùng!” Giống như ngay cả nhắc tới đều ngại ô uế miệng mình, Độc Bách Thảo trên mặt thần sắc chán ghét.

 

Điều này làm cho Chiếu Dịch thập phần tò mò mối quan hệ của nam tử trước mắt này cùng Tiếu Dao.

 

“Ta nói, tiểu đông tây, ngươi là đến bái sư?”

 

Chiếu Dịch gật gật đầu.

 

“Kia không bằng bái ta làm thầy đi, ta xem ngươi cũng rất thông minh, ta Độc Bách Thảo bất luận y thuật hay là độc thuật đều tuyệt đối nhất lưu, học xong dụng độc căn bản không cần lo lắng tốn công luyện võ công gì đó.”

 

Đưa ra đề nghị như vậy, Độc Bách Thảo đơn giản chỉ nghĩ muốn đấu với đối thủ kia một mất một còn, thế nhưng không nghĩ tới Chiếu Dịch sau khi ngây ra sửng sốt, chỉ là lắc lắc đầu.

 

“Ngươi không muốn học độc thuật! ? Uy, ta lại nói cho ngươi, Độc Bách Thảo ta chính là độc tiên tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, muốn làm đệ tử ta, người đâu chỉ trăm mà hơn cả ngàn, ta lại căn bản không để vào mắt, ngươi đừng sinh trong phúc mà không biết phúc, ta chính là xem ở. . . . . .”

 

“Không phải, Độc tiên sinh, không phải ta không muốn bái ngài vi sư, là bởi vì ta đã muốn quy ước đối Tiếu tiên sinh ưng thuận bái sư, nam tử hán đại trượng phu, nói một không hai, ước định chính là ước định, ta tuyệt sẽ không bởi vì thí luyện khó khăn mà không tuân thủ!”

 

Chiếu Dịch thấy Độc Bách Thảo có chút tức giận , hé ra khuôn mặt xinh đẹp có chút vặn vẹo , vội vàng mở miệng biện giải, y cũng không phải là không muốn bái sư, chính là trước đấy y đã đáp ứng Tiếu Dao rồi, sao có thể trước khi hoàn thành thí luyện lại bái vi sư khác.

 

Độc Bách Thảo lăng lăng nhìn Chiếu Dịch, khuôn mặt trẻ con ba tuổi nhỏ nhắn bởi vì trúng độc mà đều sưng lên, Độc Bách Thảo rất rõ ràng minh hỏa lễ có bao nhiêu độc, người trúng độc cho dù có thể giải độc đúng lúc, thần kinh độc tố nội thể cũng sẽ ngưng tụ trong cơ thể dẫn phát làn da sưng lên thối rữa, loại thống khổ này đừng nói một hài tử, ngay cả những người trưởng thành cũng khó có thể chịu được.

 

Nhìn thấy hài tử này vì thí luyện không có khả năng hoàn thành kia, như vậy ngay thẳng không chịu lùi bước, ánh mắt y kiên định khiến Độc Bách Thảo có chút động dung, vì bái sư có thể làm đến phân thượng này, vì bảo vệ ước định có thể kiên quyết cự tuyệt hấp dẫn trước mắt, hài tử này. . . . . . Là nhân tài hiếm có a.

 

Đáng tiếc , đáng tiếc nhân tài như vậy hắn lại không thể trước một bước gặp gỡ, nhưng lại để cho cái khối băng chết tiệt không biết quý trọng kia giành trước một bước. . . . . .

 

“Nếu như vậy, ta đây cũng không làm khó dễ ngươi , bất quá, ngươi nếu muốn tại Hỏa Long Cốc này hành động tự tiện, cứ như vậy xồng xộc đi tới không thể nghi ngờ là tự tìm tử lộ, tuy rằng ngươi bái sư cùng ta không có quan hệ gì, bất quá ta chính là không muốn thuận theo ý của khối băng chết tiệt kia, hắn nếu không muốn thu ngươi làm đồ đệ, ta liền giúp ngươi lấy được trứng hỏa phượng, nhìn hắn cuối cùng hướng ngươi công đạo thế nào.

 

Bất quá trước tiên nói cho hảo đã, tiểu tử, nếu ngươi lấy được trứng hỏa phượng, khối băng kia vẫn không thu ngươi làm đồ đệ, vậy ngươi liền phải bái ta làm thầy, theo ta học tập độc thuật!”

 

Độc Bách Thảo cười hắc hắc, chuyện có thể làm cho Tiêu Dao Tử không hài lòng, hắn dù là nhiều hay ít đều sẽ làm, ai bảo y dùng thủ đoạn ti tiện đoạt đi Kha Nhi, hắn tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội khiến cho y ấm ức.

 

Vừa có dịp xem sắc mặt khó coi của khối băng kia, lại có thể thu một đồ đệ vừa lòng, cớ sao không làm chứ.

 

Chiếu Dịch thấy Độc Bách Thảo có tâm giúp y, còn muốn thu y làm đồ đệ, trong lòng tất nhiên là vô cùng cảm kích, chính là nghĩ đến lời nói của Tiếu Dao, y không thể mượn tay người để lấy được trứng hỏa phượng, y chỉ có thể mạo hiểm lại bị nam nhân này mắng mỏ mà mở lời cự tuyệt.

 

Ai ngờ Độc Bách Thảo lại tà cười nói, hắn cũng không sẽ nhúng tay quản chuyện y trộm trứng, hắn chỉ biết giúp y ở Hỏa Long Cốc đi lại tự nhiên, không bị độc trùng sở nhiễu có thể tiếp cận Hỏa Phượng, quan sát tập tính của bọn chúng, như vậy cũng không tính là vi phạm ước định. Chiếu Dịch vừa nghe, hồi tưởng lại Tiếu Dao quả thật không nói đến phương diện này, liền cảm kích vạn phần tiếp nhận hảo ý của Độc Bách Thảo.

 

Hết chương 21

(Khi ta nghe đến độc tiên Độc Bách Thảo, ta cứ tưởng tưởng đến lão ngoan đồng, ko ngờ lại là nam nhân mỹ lệ như vậy a ‘o’~

Phu quân ta đã trở lại và beta giúp đỡ cho cái sự lười của ta a *tung tăng*)

Advertisements

7 responses

  1. Thảm rồi, giờ ta nhìn đâu cũng thấy “gian tình”.đọc đoạn Dịch ca bị hiểu lầm là con của Tiêu Dao tb, ta đã tưởng tượng ra một màn ngược luyến,BE giữa Tiêu Dao tb với độc tiên nha, thảm thực rồi

    07.08.2011 lúc 01:44

    • =.=|||
      *sờ trán* quả là thảm lắm rồi, trí tưởng tượng con người quả nhiên vô biên *gật gù khâm phục*
      Kiều nhi, giờ này vẫn còn ngồi đó tưởng tượng được…. nàng quả là giúp ta mở mang tầm mắt a *mắt lóe sáng*

      07.08.2011 lúc 01:48

      • hắc hắc ~ ta đã bảo với nàng dạo này ta làm cú đêm mà.

        trí tưởng tượng của ta tăng tiến lên một ‘tầm cao mới’ là nhờ mấy hôm nay đọc đồng nghiệp văn nhiều quá, ngày trước khi còn ngây thơ trong sáng, xem phim ừ thì, anh nv chính và cô nv chính trải qua nhiều gian khổ để sống được với nhau, và có “sự giúp đỡ vô cùng tận tình” của người bạn thân hoặc kẻ thù của anh nv chính. giờ thì hay rồi, anh nào cũng có cp hết á, không phải HE thì là BE với ngược luyến tàn tâm đến cả những người không thể tưởng tượng nổi cũng thành đôi, hại ta mấy hôm nay xem phim nhìn đâu cũng thấy “gian tình”, thảm, thảm rồi.

        *chui vào chăn* *ngậm nhiệt kế* *đắp khăn lạnh* *mặt đỏ bừng bừng*

        07.08.2011 lúc 10:15

  2. yunjae

    =.= ban đầu ta tưởng….thì ra là đầu ta đen tối =.=

    cũng may mà coi đến khúc sau…tâm ta lại sáng lại như cũ he.he…

    07.08.2011 lúc 19:18

  3. các nàng…có phải đều mắc bệnh ảo tưởng hết rồi ko…..thật là….sao….giống ta quá =.=
    giờ nhìn đâu cũng thấy có cặp có đôi á, gì cũng xảy ra được a *lau mồ hôi*

    @Kiều nhi: nàng đọc đồng nghiệp văn gì nhiều thế, ta rất ít đọc thể loại này a, đang tính mần Miêu Thử- Thử Miêu ~ đọc nhiều cho giàu chí tưởng…bở =]]
    p/s: ốm rồi mau uống thuốc *nhét thuốc vô miệng* *đổ ùng ục nước vào* ~ thế sẽ chóng khỏi a *ngây thơ*

    @yunjae: dù ta biết đầu nàng lúc nào cũng đen rồi, sáng cũng chỉ mập mờ a, nhưng nàng nghĩ đến cái chi mà …nó đen đi như mực thế *che quạt cười*

    08.08.2011 lúc 01:25

    • *sặc nước* *sặc thuốc* hự hự *hi sinh*

      *lồm cồm bò dậy*

      đọc đi, đọc đi, ta thích cặp này lắm, nàng thử đọc cả Thích Có xem, mỹ nhân vs bánh bao ^^~, nghe vui vậy thôi ^^~, chuyện của nó đa phần là ngược luyến tàn tâm TT^TT. Thực ra thì ta chỉ đọc Miêu -Thử, với Thích Cố thôi, cũng không đến mức tẩu hỏa nhập ma, nhưng sau đó có người giới thiệu hp đồng nhân, đọc thử, … TT^TT.

      *năm lại* tiếp tục hi sinh

      08.08.2011 lúc 11:57

  4. Trong thì có vẻ nhân vật Độc Bách Thảo này sẽ xuất hiện nhiều sau này nhỉ ^^ . Ta nghe nói còn có cả 1 ngoại truyện riêng về Độc Bách Thảo phải hem ^^

    12.08.2011 lúc 22:21

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s