Đồng ruộng thắm sắc hoa bờ ấy. Thong dong, chớ vội quay bước về…

Cổ mộ kỳ duyên- Chương7

Cổ mộ kỳ duyên —7

Bởi vì trong mộ đạo có nến thắp sáng lâu dài, cho nên cũng không cần dùng đến đuốc đèn gì đó, thế nhưng càng đi vào phía trong, ánh nến lại càng yếu ớt, cuối cùng rõ ràng chỉ còn lại trên tường một cây nến nhỏ cứ cách mười bước xa mới xuất hiện một lần, phát ra quang mang chỉ đủ bọn họ mơ hồ nhìn thấy những bức họa trên vách tường.

Nương theo ánh nến yếu ớt, cũng có thể nhìn ra bọn họ đang đi xuống một sườn núi, liếc mắt trông xa, tựa hồ không có điểm cuối, hai người đi thẳng đến gần nửa canh giờ, vẫn không hết đoạn đường này, lần này đừng nói Bách Lý Giang, liền ngay cả Viên Dã cũng phát giác có vấn đề .

“Không có khả năng a, mộ đạo có dài cũng không có thể dài ra đến vậy.” Viên Dã thì thào tự nói, quay lại nhìn về phía Bách Lý Giang: “Ngươi nói ngươi cũng đã vào không ít ngôi mộ, vậy ngươi từng gặp quá loại tình huống này chưa?” Trong lòng có một phỏng đoán, nhưng hắn cũng không muốn tin.

Bách Lý Giang gật đầu nghiêm túc: “Chưa gặp qua, nhưng từng nghe nói qua, bất quá ta không muốn tin tưởng, nhưng chúng ta đã đi như thế trong một thời gian dài, chỉ sợ ta không thể không tin .” Hắn ngẩng đầu nhìn bích họa bên cạnh, rồi mới cùng Viên Dã tiếp tục đi tới trước.

Viên Dã lặng yên, hắn biết dụng ý của Bách Lý Giang khi nhìn bích hoạ, quả nhiên đi không đến năm mươi bước, chợt nghe tiếng chửi trầm thấp của đối phương: “Lại đây, quả nhiên là gặp lại .”

Hắn nhìn qua, chỉ thấy Bách Lý Giang gắt gao nhìn chằm chằm bích họa trên tường kia, tựa hồ ánh mắt muốn phát ra lửa, hắn lặng yên một chút, cuối cùng vẫn hỏi: “Chúng ta lại quay trở về phải không?”

Lúc này đổi lại là Bách Lý Giang lặng yên, sau một lúc lâu nghe hắn hung tợn nói: “Đi, lại đi một đoạn xem, đều là truyền thuyết gì đó, ta không tin ta lại có thể gặp phải.” Hắn bước nhanh hơn, lập tức liền vượt qua Viên Dã.

Lại đi không đến năm mươi bước, thân mình Bách Lý Giang liền dừng lại, lần này hắn không có mắng chửi thô tục, mà là đứng tại chỗ ngơ ngác nhìn bức bích hoạ kia, xem chừng tùy thời đều có thể tê liệt ngã xuống hoặc ngất xỉu.

Lần này cho dù Viên Dã còn muốn lừa mình dối người, cũng dối gạt không nổi nữa, hắn yên lặng đi đến bên cạnh Bách Lý Giang: “Xem ra truyền thuyết gì đó cũng không phải không tồn tại, bức tường quỷ, chúng ta thế nhưng lại thật sự gặp phải .”

Hắn thở dài, từ trong ống tay áo rộng thùng thình lấy ra bùa chú: “Đây là quốc sư cho ta, chỉ có ba tờ, xem ra không thể không dùng.” Hắn nhìn  tờ bùa chú kia, trên mặt lộ vẻ vô cùng tiếc hận.

“Bằng không ta lại tung một bao máu chó đi.” Bách Lý Giang đề nghị, hắn từ trước đến nay hay mềm lòng, nhìn đến vẻ mặt Viên Dã không muốn, liền có chút không đành lòng, huống chi hai người tương lai còn có thể gặp phải cái gì đều không thể nói chính xác, hiện tại phải dùng hết bùa chú cũng thật sự đáng tiếc.

“Máu chó của ngươi dùng để đối phó với ma quỷ ở trong bóng tối cũng được sao?” Trong mắt Viên Dã dâng lên một tia hy vọng, sau nhìn đến Bách Lý Giang lắc đầu xấu hổ, hắn tức giận thu hồi ánh mắt: “Vậy không nên nói lời vô nghĩa.”

Bùa chú thoáng chốc từ trong tay Viên Dã được đốt lên, rồi hắn lầm bầm niệm vài câu thần chú, tro của bùa chú liền tung bay tứ phía.

Bách Lý Giang kêu lên sợ hãi: “Trời ạ, ngươi sẽ tự bốc cháy mất, vậy nếu châm lửa, quần áo không phải toàn bộ đều xong đời sao? Trên người ngươi sẽ bị bỏng không ít đi? Tối thiểu phải mất đến ba bộ. . . .”

Không đợi nói xong Viên Dã liền không nhịn được mà cắt ngang hắn: “Ngươi nói bậy cái gì đấy, đây là một loại nội công mà thôi, cái gì mà tự bốc cháy, nếu theo lời ngươi nói, ta ở trên đường đều bị đốt thành trần truồng, ta đường đường Vương gia tôn nghiêm còn không muốn từ bỏ thể diện đâu?”

Hắn vừa nói vừa thúc giục Bách Lý Giang đi mau, hai người lúc này đếm số bước chân, quả nhiên, ở thời điểm đếm đến bước thứ bốn mười hai, bọn họ lại thấy bức bích họa kia ở phía trước.

“Con bà nó đây là cái quỷ gì vậy?” Lúc này ngay cả Viên Dã đều nhịn không được mắng lời thô tục : “Quốc sư ngươi, cái lão già kia, còn nói với ta cái trò kia chỉ cần là quỷ, đều có thể trấn áp, nói cái gì mà không đến thời điểm bất đắc dĩ thì không được dùng, vừa mới rồi khi ta bị nữ quỷ quấn thân đều không nỡ dùng, kết quả dùng ở trong này, lại một chút cũng không liên quan, ngươi chờ bổn vương xem, ta nếu có thể ra ngoài, đối với phủ quốc sư của ngươi đập cho tan tành .”

“Quên đi, lúc này tức giận cũng không ích gì.” Bách Lý Giang vỗ vai hắn: “Thời điểm vừa mới đi, trong lòng ta vẫn có một loại cảm giác kỳ quái, dường như có chỗ nào đó không đúng, đến đây, chúng ta tiếp tục đi một lúc xem, lần này chúng ta cầm tay nhau, nhìn bích họa hai bên đi.”

“Vì cái gì phải cầm tay nhau?” Viên Dã cảnh giác nhìn về phía Bách Lý Giang, ánh mắt hắn làm cho Bách Lý Giang đầu tiên là sửng sốt một chút, tiếp theo liền tỉnh ngộ.

“Chết tiệt, ngươi cho ngươi là ai? Hoa gặp hoa nở người gặp người thích hả? Đừng nói ngươi còn không đạt đến tiêu chuẩn xứng đáng, coi như là tạm được đi, ta Bách Lý Giang cũng không thích nam nhân. Cho ngươi cầm tay đi chính là bởi vì mộ đạo quá rộng, sợ chúng ta hơi chút sẽ tách ra dễ rơi vào cơ quan bên trong thôi.”

Bách Lý Giang chửi ầm lên, ngẫm lại vẫn chưa hết tức giận: “Quên đi, ngươi nếu muốn giữ mình trong sạch như vậy, chúng ta liền tách ra đi, ai gặp phải cơ quan thì là số phận của cá nhân người đó.”

“Ta không phải có ý tứ kia. . . . . .” Viên Dã có chút ngượng ngùng, hắn vừa rồi quả thực đã hiểu lầm ý định của Bách Lý Giang, bị người ta mắng cũng không có mặt mũi cãi lại, huống chi xem như là bạn đồng hành thì nên liên kết lại, có thể không tách ra vẫn là không xa rời nhau thì tốt hơn, cho nên Viên Dã vì tỏ vẻ chính mình quả thực không có ý tứ kia, lập tức chủ động nắm tay  Bách Lý Giang.

Bàn tay Bách Lý Giang so với hắn nhỏ hơn nhiều, ban đầu là một loại khô ráo ấm áp rất thoải mái, Viên Dã không khỏi đối hắn có thêm vài phần kính trọng, nếu đổi thành người khác, lúc này không tè ra quần đã là sai lầm rồi, mà hắn thế nhưng ngay cả mồ hôi lạnh cũng không ra, thật sự không thể không khiến người ta bội phục.

“Ngươi đang toan tính cái gì? Chủ động nêu ra được không?” Bách Lý Giang hừ lạnh một tiếng, tránh một chút cũng không tránh ra, liền thuận theo Viên Dã đi.

Hai người không nói gì, nhưng ở trong mộ đạo vắng vẻ, có thể có một người để mình nắm tay, biết rằng không phải bản thân một mình tác chiến, loại cảm giác an tâm này cũng không thể dùng ngôn ngữ gì để hình dung. Viên Dã lúc này thậm chí cảm thấy được, có được người bạn như vậy, mặc dù nguy hiểm có gia tăng hơn mười, hai mươi lần, cũng đáng giá, hắn không biết Bách Lý Giang lúc này có hay không cũng có ý nghĩ giống như vậy.

(Đi cùng nhau có vài giờ mà Tiểu Dã đã có cảm giác với Tiểu Giang rồi *hắc hắc*

Chuyển từ BHDĐNN sang CMKD thấy là lạ, so với edit BHDĐNN là sự giày vò tinh thần liên miên thì edit CMKD nhẹ nhàng hơn nhiều, theo hành trình của hai người này thực sự vui :D…lại lảm nhảm rồi…Ngày lành các nàng^^)

Advertisements

5 responses

  1. Ta thực sự rất thích truyện này nga. Mong chờ chương mới mỗi ngày đó =)))
    Đa tạ nàng =)))

    28.01.2011 lúc 16:50

    • Ta nhớ nàng a, rất hay like:)
      Vui vì nàng ủng hộ, từ giờ chắc ta sẽ tập trung vào edit bộ này á^^

      29.01.2011 lúc 01:57

  2. tieu_kha_ai

    hai anh cute thiệt ^_^

    16.03.2011 lúc 13:15

  3. chap này hai bé thay nhau chữi, thay nhau tức =)))))), ôi, trời sinh một cặp =))))))), dễ thương quá, bé Dạ Phong lưu bắt đầu lung lay =)))))))))

    15.04.2011 lúc 04:02

  4. lang xang

    cám ơn bạn đã edit!^^

    04.03.2014 lúc 19:36

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s